Publisher Theme
I’m a gamer, always have been.

Số phận người lính với nụ cười chiến thắng Thành cổ Quảng Trị năm nào

1 693

Người lính trẻ Lê Xuân Chinh với nụ cười chiến thắng còn gọi là nụ cười bất tử trong trận Thành cổ Quảng Trị đang đối mặt với cuộc sống gian khổ cuối đời bên đứa cháu gái nhiễm chất độc da cam

Người trong bức ảnh là ông Lê Xuân Chinh, năm nay đã 66 tuổi, hiện đang ở đội 4, xã Thanh Yên (huyện Điện Biên). Ông nổi tiếng với nụ cười được mệnh danh là “nụ cười chiến thắng” hay “nụ cười bất tử” trong tấm ảnh của phóng viên chiến trường Đoàn Công Tính, bên thành cổ Quảng Trị trong trận Thành Cổ Quảng Trị mùa hè 1972. Ông cho biết : “Lúc nhiếp ảnh gia Đoàn Công Tính chụp ảnh, chẳng ai nghĩ sẽ được nổi tiếng mà chỉ nghĩ đơn giản sống chết có số cả cứ cười cho khí thế, có khi chụp xong lát nữa hy sinh hết. Vả lại tôi là con độc nhất, cũng muốn được đăng báo để gia đình ở quê biết được con đang sống và chiến đấu ở Quảng Trị.” và bức ảnh “nụ cười thành cổ Quảng Trị” ra đời trong hoàn cảnh như thế

Trong trận Quảng Trị, ông bị bom Mỹ làm thương bên hông trái, năm 1974, vết thương tái phát, ông được phục viên. Sau chiến tranh, giấy tờ chứng nhận thương tật bị mất sạch nên không được hưởng trợ cấp hay bất cứ chính sách gì từ nhà nước. Xuất thân từ người lính nên ông chẳng biết làm gì ngoài làm ruộng để giúp gia đình, do quá khó khăn nên năm 1980 ông cùng vợ đi kinh tế mới ở Điện Biên và sinh được 3 đứa con, vết thương năm xưa khiến ông không thể làm việc nặng, cả 3 đứa con của ông đều phải nghỉ học do cuộc sống quá khó khăn. Nhà báo Đoàn Công Tính, đạo diễn Trần Minh Đại cùng kíp làm phim phóng sự Đài Truyền hình Việt Nam tìm đến ông. Ông lên sóng truyền hình với câu chuyện đẫm nước mắt trong chương trình “Người đương thời” của VTV1. Đồng đội và những nhà hảo tâm quyên góp dựng cho ông căn nhà tình nghĩa, ông được cấp thẻ thương binh 4/4.

Con út của ông là anh Lê Văn Thành (sinh năm 1985) lập gia đình, sinh được đứa con gái nhưng bị bại não 7 năm nay chỉ nằm một chổ do di chứng chất độc da cam – Dioxin. Vợ Thành phải đi phụ xây ngoài đầu xóm, khi tiếp chúng tôi với giọng nghèn nghẹn: “Vợ chồng em cũng chưa dám sinh thêm con, vì sợ bố cháu nhiễm chất độc da cam, sinh ra nhỡ các cháu lại khổ một đời”

Lúc chia tay, ông Lê Xuân Chinh tiễn chúng tôi ra tận cuối con ngõ nhỏ. Vẫn với nụ cười như ở thành cổ Quảng Trị năm nào, nhưng tôi thoáng thấy đôi mắt ông ngấn lệ khi ghì chặt vào lòng đứa cháu nội đang như tàu lá héo. Ông đã dũng cảm chiến thắng bom đạn nhưng không chiến thắng nổi di chứng chất độc da cam. Chiến tranh không làm ông rơi lệ, nhưng ông đã không thể kềm những giọt nước mắt cho số phận của người cháu của mình. Qua bài viết, hy vọng các đọc giả có thể giúp người lính già thành cổ Quảng Trị có thể vượt qua khó khăn trong cuộc sống cũng như giúp đỡ ông có thêm chút an ủi và niềm vui bên người cháu nội đáng thương của mình

1 Comment
  1. ale Dang says

    Hy vọng nhà nước và các nhà hảo tâm sẽ giúp đỡ bác

Leave A Reply

Your email address will not be published.